Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018

BÃO

Trong những ngày vừa qua, hình ảnh được lan truyền nhanh và mạnh như bão trên các phương tiện truyền thông có lẽ là chân dung của cô giáo Nguyễn Thị Phương Thủy và bà hiệu trưởng Phạm Thị Lệ Anh. Quả thật là không thể có một lời biện minh nào cho những người làm công tác giáo dục bằng những hành động phản giáo dục. Tuy nhiên, liệu giáo dục Việt Nam sẽ tốt hơn nếu cả xã hội dồn hết những phẩn nộ và búc xúc vào họ?

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2018

Một năm trôi qua, cứ vào cuối tháng 10 là mọi người công giáo lại trở về nơi phần mộ ông bà cha mẹ để sửa sang tu bổ và hôm naytôi lại đứng trước những nấm mô người thân nơi mà Trịnh Công Sơn đã ví như “một cõi đi về” khiến cho lòng tôi không khỏi nao núng, và biết bao cảm xúc chợt ùa về theo làn gió heo hắt lạnh. Cái lạnh của sự im lặng đan xen với cái lạnh của cuối thu làm tôi chợt rùng mình. Phải chăng đây là dấu chấm hết của cuộc đời mỗi con người

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

Với tình trạng bệnh viện quá tải, bệnh nhân nằm nheo nhóc ngoài hành lang, ngay cả bệnh nhân cấp cứu cũng phải chờ phòng, tình trạng giao thông cầu cống tệ hại, cứ sau một trận mưa lớn là “ phố bỗng thành dòng sông uốn quanh”, thì việc xây dựng nhà hát nghìn tỉ chẳng khác nào bảo dân nghèo đi nghe nhạc giao hưởng cho đời bớt khổ.
“Phục vụ nhu cầu hưởng thụ văn hóa, nghệ thuật ngày càng cao của người dân” là một trong những lý do để lãnh đạo TP HCM đề xuất việc xây dựng một hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch với thiết kế độc đáo, hoành tráng. Tuy nhiên, “chất lượng âm nhạc chạm đáy” không còn là lời cảnh báo mà dần trở thành hiện thực với âm nhạc giải trí trong nước hiện nay, chiếm lĩnh nhiều phương tiện thông tin đại chúng là sự xuất hiện của các gameshow, liveshow âm nhạc với xu hướng giải trí bình dân, dễ dãi. Trong khi đó, các suất diễn của các ban nhạc giao hưởng, dòng nhạc hàn lâm và ngay cả nghệ thuật truyền thống thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Như vậy, muốn nâng cao trình độ hưởng thụ văn hóa của người dân thành phố phải bắt đầu từ sự đầu tư cho chính chủ thể cảm thụ âm nhạc, nghệ thuật. Cụ thể là giúp họ nâng cao tình yêu đối với cái đẹp, nâng cao tri thức văn hóa nghệ thuật và nâng cao học vấn vì học vấn chính là tri thức nền tảng để con người tiếp thu các giá trị độc đáo của nghệ thuật.
Được biết, tại Hà Nội, một nhà hát hoành tráng được xây dựng tại huyện Đan Phượng với tổng vốn đầu tư trên 117 tỉ đồng. Vậy nhưng, nửa năm nay, công trình này bị bỏ hoang, nằm phơi mưa, nắng. Tại tỉnh Nghệ An, trâu bò được nghỉ ngơi tại một nhà văn hóa “dát vàng” do UBND phường Vinh Tân đầu tư 5 tỷ đồng để xây dựng. Điều này minh chứng rằng không phải cứ xây dựng công trình văn hóa nghệ thuật hoành tráng thì năng lực cảm thụ văn hóa, âm nhạc nghệ thuật của người dân sẽ được nâng lên.
Có phải “chọn nhà thầu có năng lực thì tránh lãng phí khi xây dựng nhà hát”
“Tình trạng rút ruột công trình như một căn bệnh nan y” là nhận định của TS. Phạm Sỹ Liêm– Phó Chủ tịch Tổng hội xây dựng Việt Nam. Vì thế, trong vụ xây dựng nhà hát ngàn tỉ này, việc “HĐND TP HCM lưu ý UBND TP cần chọn nhà thầu có năng lực để tránh lãng phí khi xây dựng nhà hát” là điều khá buồn cười. Bởi lẽ vấn đề lãng phí không nằm ở chỗ nhà thầu có hay không có năng lực, nhưng tệ tham nhũng chính là nguyên nhân khiến “các phương thuốc được kê để chữa căn bệnh lãng phí, rút ruột công trình đều không mang lại hiệu quả, khó khắc phục triệt để”. Và đó cũng là lý do vì sao lãnh đạo các tỉnh thành rất sốt sắng trong việc xây dựng các công trình, các tượng đài tiền tỷ. Bởi lẽ đây là cơ hội tốt để bọn sâu mọt thực hiện thủ đoạn bòn rút tiền thuế xương máu của người dân vào túi riêng.
Xây nhà hát trên vùng đất cướp của dân chẳng khác nào lấy tiếng hát át tiếng kêu la.
Dự án khu đô thị mới Thủ Thiêm vẫn còn nóng bỏng với sự búc xúc và đau khổ của người dân bị chính quyền thu hồi đất, cưỡng chế đập phá nhà cửa. Vì lợi ích nhóm mà cuộc sống người dân bị đẩy vào hoàn cảnh khổ cực trong nhiều năm qua với nhiều sai phạm vẫn chưa khắc phục, công tác đền bù cho người dân thì quá bất công khi dự án bán 350 triệu đồng/m2 mà đền bù dân chỉ có 18 triệu đồng/m2. Vậy nếu xây dựng nhà hát để nhảy múa hoan ca trên tiếng kêu gào, oán thán, rên rỉ của người dân trên chính vùng đất này thì đó quả là sự vô cảm của súc vật. Vì chỉ có “súc vật mới quay lưng lại nỗi đau khổ của đồng loại để chăm chút cho bộ cánh của mình” Karl Marx.

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

Khi cái nắng của mùa hạ bắt đầu dịu xuống, thay vào đó là ánh vàng mơ màng của mùa thu và phố phường bắt đầu tràn ngập màu xanh đỏ của những chiếc đèn lồng, thì chẳng cần nói ra, ai cũng biết rằng một mùa trung thu nữa lại sắp về trên khắp mọi miền đất nước.
Tết Trung thu thực chất là lễ hội đón trăng rằm được tổ chức tại một số quốc gia Đông Á, trong đó có Việt Nam. Vào thời điểm rằm tháng tám hàng năm, nhà nhà thường tổ chức mâm cỗ ngắm trăng. Và khi trăng lên cao, trẻ con sẽ múa hát và ăn cỗ. Ở một số nơi còn có tổ chức múa lân, múa sư tử và rước đèn.
Là người Việt Nam, nhắc đến trung thu, hẳn ai cũng có những cảm xúc và kỉ niệm của riêng mình về ngày tết này. Vậy Trung thu trong bạn là gì? Là chiếc đèn ông sao xanh đỏ, là bánh nướng bánh dẻo là phá cỗ, đón trăng rằm hay những phố lồng đèn tấp nập người xúng xính chụp ảnh, mua hàng?
Dù là gì, thì chắc chắn bây giờ ai cũng nhận ra một điều rằng, trung thu bây giờ so với trung thu ngày trước khác nhau nhiều lắm. Khác trong từng món quà bánh, từng món đồ chơi, trong cả cách đón trung thu lẫn trong từng con người.
Ngày xưa, trung thu đơn thuần chỉ là ngày tết của trẻ con. Ông bà bố mẹ thì bày cỗ, lũ trẻ háo hức rước đèn ngắm trăng, chơi các trò chơi dân gian, đuổi mắt bắt dê, rồng rắn lên mây, múa lân múa sư, hát các bài đồng dao. Chờ trăng lên đến đúng đỉnh đầu mới phá cỗ để được ăn cơ man nào là bánh nướng bánh dẻo hình con lợn con cá, mâm ngũ quả. Nhà nào tỉ mỉ hơn thì có thêm con chó lông xù được làm từ tép bưởi.
Trung Thu xưa với đèn lồng ông sao
Quà bánh trung thu ngày xưa đơn giản mà ngon đến kì lạ. Đường phố lúc đó chưa nhiều đèn điện như bây giờ, nên mặt trăng dường như cũng sáng hơn, không khí trong lành và ấm áp hơn. Đèn ông sao năm cánh hai màu xanh đỏ lúc đó là linh hồn của ngày trung thu vì nhà nào, dù nghèo hay giàu có đến mấy đều treo nó trước cửa nhà.
Trung thu xưa còn là dịp để cả nhà tụ tập, ngắm trăng vui chơi, ông bà cha mẹ kể cho con trẻ những câu chuyện dân gian về chị Hằng chú Cuội, về truyền thống đón trung thu quý báu của dân tộc, là ngày mà lũ trẻ háo hức và đáng mong chờ chẳng kém gì ngày tết âm lịch.
Khi tiếng trống múa lân giòn giã thúc dục từ xa, lũ trẻ túa ra đường, đứa cầm đèn ông sao, đứa cầm đèn kéo quân, có đứa nhà nghèo không có tiền mua đèn thì làm lồng đèn từ lon sữa bò, thắp nến ở trông đẩy đi lách cách, đứa đeo mặt nạ chú cuội, mặt nạ hề kéo theo đám múa lân đi khắp xóm làng.
Những thứ không thể thiếu trong ngày Tết trung thu
Mùi hương khói, mùi xâu hạt bưởi cháy tí tách, mùi ngọt ngào từ những chiếc bánh nướng bánh dẻo, ánh đèn cầy lấp lánh, trung thu ngày xưa giản dị mà đầm ấm và tràn ngập niềm vui.
Trung thu bây giờ thì chẳng còn như xưa nữa. Đèn ông sao năm cánh biến mất dần, thay vào đó là hàng trăm mẫu đèn với màu sắc và hình thù khác nhau, đa phần chạy bằng pin và điện, còn có thể phát ra các bài nhạc vui tai. Bánh trung thu cũng chẳng đơn thuần chỉ còn là bánh nướng nhân thập cẩm hình con lợn con cá, bánh dẻo nhân đậu xanh, mà là cơ man biết bao nhiêu hương vị hấp dẫn khác nhau, như bánh trà xanh, bánh hạt sen, bánh trứng muối, bánh than tre... với hàng chục thương hiệu lớn nhỏ.
Bánh trung thu ngày này thật nhiều màu nhiều vị
Trung thu bây giờ cũng chẳng còn mấy nhà phá cỗ ngắm trăng, mà mọi người chủ yếu tụ tập với nhau để ăn uống hay ra các phố đèn lồng để chụp ảnh, đến các trung tâm thương mại, trò chuyện với nhau qua mạng xã hội, chia sẻ niềm vui qua những bức ảnh chụp được vào mùa trung thu. Tiếng trống bồi, trống múa lân, múa sư cũng chẳng còn nhiều như xưa, thi thoảng lắm mới có thể nghe được ở các các miền quê.
Trung Thu nay đường sá đông đen xe cộ, với những đám rước lân rộn ràng
Trẻ con cũng chẳng còn chơi các trò chơi dân gian hay chạy theo các đám rước đèn, đám múa lân nữa. Trẻ con bây giờ sẽ theo bố mẹ đi đến các quán xá cùng với các món quà hiện đại được mua ở các hàng lưu niệm, chứ không còn đơn giản là cái trống bồi hay cái lồng đèn tự làm nữa.
Cũng chẳng còn đứa nào háo hức ăn bánh trung thu như xưa. Bánh trung thu bây giờ là để người lớn biếu tặng lẫn nhau. Chẳng ai trông ngóng như ngày trước, chẳng cần đếm ngược từng ngày. Trung thu bây giờ đến rồi đi như một ngày lễ bình thường trong năm.
Đèn ông sao không còn nữa...
Hoàn cảnh thay đổi, con người thay đổi, những giá trị cũ cũng thay đổi, niềm vui cũng chẳng còn giống nhau. Hoài niệm bao nhiêu cũng chẳng thể nào khiến mọi thứ quay trở lại. Cứ mỗi lần đến mùa trung thu lại bao nhiêu xúc cảm lẫn lộn.
Thi thoảng, trong những lần tụ tập bạn bè đêm trung thu ở những quán xá sáng choang, bỗng nôn nao đến lạ vì tiếng trống múa lân vọng lại từ phố bên, tự nhiên thèm cái cảm giác bị sáp nến đèn ông sao chảy xuống tay nóng hổi, bên mâm cỗ ngày rằm, có lũ trẻ ngêu ngao hát:

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2018

"Biểu tình để làm gì?" là câu hỏi mà phần lớn người Việt Nam thắc mắc. Người Việt cũng có những bức xúc đấy, nhưng biểu tình thì họ không thích, họ thấy nó xấu, nó phản cảm, thấy nó vô nghĩa.
Xuống đường biểu tình có thay đổi được điều gì không? Có chứ, chính nhà cầm quyền Cộng sản đã khẳng định điều đó.
Khi liệt kê những nguyên nhân thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một nguyên nhân họ nêu ra là: "nhờ sự ủng hộ của nhân dân tiến bộ Mỹ" - ý nói đến phong trào phản chiến ở Mỹ, trong đó rất nhiều thanh niên Mỹ đã xuống đường phản đối chiến tranh Việt Nam.
Các quốc gia phát triển này đều có luật biểu tình, trong đó quy định rõ người biểu tình được phép và không được làm những gì. Bình thường thì cảnh sát nước họ hỗ trợ người biểu tình hết mức có thể, từ cung cấp nước cho đến chuẩn bị sẵn xe cứu thương; cảnh sát chỉ phải dùng tới biện pháp mạnh khi người biểu tình vượt quá quyền hạn.
Điều đó người Việt Nam hoàn toàn không biết, nên nhà cầm quyền dễ dàng bôi nhọ người biểu tình. Có rất nhiều cách làm, trong đó phổ biến nhất là cho người trà trộn vào kích động bạo lực để lấy cớ đàn áp.
Nói vậy khác nào chửi thầm quan chức Việt Nam khi cho con cái du học, mua nhà định cư ở các nước tư bản. Bởi vì các nước này biểu tình liên miên, mà cuộc biểu tình nào cũng "phải tạo ra được sự đàn áp của chính quyền", thế thì mấy nước như Mỹ, Nhật, Anh, Úc, Canada… suốt ngày loạn, quá mất an toàn, họa có điên mới bỏ cả đống tiền để sinh sống học tập tại đó. Tại sao không ở lại Việt Nam yên bình gần như chẳng bao giờ có biểu tình?
Thế đấy, việc biểu tình hóa ra có quan hệ mật thiết tới môi trường sạch hay ô nhiễm, tới cá tươi hay cá chết, tới nước mắm sạch hay nước mắm lẫn hóa chất độc hại, tới hoa quả, tới rau, tới ung thư…
Người xuống đường chỉ vì lo cho sức khỏe, cho cuộc sống của bản thân, của gia đình, cho tương lai của con cái; chắc chắn chỉ có người bị bệnh tâm thần mới mong mình bị đánh đập, vì bị đánh đập thì mang hậu quả về sức khỏe và kinh tế ngay, còn môi trường ô nhiễm hay luật đặc khu: để chờ đến lúc ảnh hưởng tới sức khỏe và đời sống thì cũng còn khá lâu đấy.
Sự đánh giá đó hết sức khắt khe, nhưng là bình thường ở xã hội tự do dân chủ. Áp lực đó đủ lớn để lãnh đạo không thể lơ là trong mọi chuyện. Ông Võ Kim Cự không thể là người quyết định cao nhất trong sự việc liên quan đến Formosa. Nếu việc tàn phá môi trường khủng khiếp này xảy ra tại Hàn Quốc, Nhật Bản hay Đài Loan… chắc chắn không chỉ quan chức của một tỉnh chịu trách nhiệm, mà người đứng đầu đất nước như Tổng thống hay Thủ tướng cũng phải bị bỏ tù.
Biết trước hiểm nguy mà vẫn làm, những người xuống đường đã làm thay cả phần việc cho người ở nhà, vậy mà không những không được cám ơn lại còn bị chửi rủa chỉ trích. Nếu nhận thức của người Việt kém như vậy, thì việc phải sống ở một đất nước tồi tệ cũng là xứng đáng thôi.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

“Để phá hủy bất kỳ quốc gia nào không cần phải sử dụng đến bom nguyên tử hoặc tên lửa tầm xa. Chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép gian lận trong các kỳ thi của sinh viên.” (Nelson Mandela)
Từ ngày vụ nâng điểm ở Hà Giang bị phanh phui, rất nhiều người bạn của tôi trên facebook đã share câu nói này như một lời cảnh báo về giáo dục nước nhà. Tôi không biết bao nhiêu phụ huynh hay bao nhiêu giáo viên đã đọc và chiêm nghiệm về câu nói này vì hơn bao giờ hết, nó này đang nói lên thực trạng và tương lai của Việt Nam. Nếu những người làm công tác giáo dục và phụ huynh không lên tiếng mà vẫn cứ dửng dưng thờ ơ coi chất lượng giáo dục thấp cùng những gian lận trong giáo dục là chuyện thường ngày ở huyện thì nạn nhân không ai khác hơn chính là con cháu của chúng ta.
Trong những câu chuyện hàng ngày của những phụ huynh “quan tâm” tới việc học của con cái, tôi vẫn nghe những chủ đề quen thuộc như chạy cho con vào học trường điểm, cho con luyện thi với thầy này cô kia để đảm bảo thi đậu, học thêm Toán Lý Hóa và Anh văn hay lo cho con đi du học nước ngoài đối với những gia đình có điều kiện nhưng tuyệt nhiên không ai đả động gì tới việc làm thế nào để chống lại những tiêu cực về giáo dục để cho con cháu mình được hưởng một nền giáo dục tốt hơn xứng đáng với đồng tiền mình bỏ ra. Ở các nước tiến bộ nơi mà giáo dục phổ thông là bắt buộc và hoàn toàn miễn phí suốt từ mẫu giáo lên đến lớp 12, phụ huynh vẫn phản đối ầm ầm nếu Bộ giáo dục đưa ra những cải cách không hợp lý hoặc có dấu hiệu gian lận. Còn ở ta, phụ huynh học sinh vẫn è cổ cày kiếm tiền để đóng tiền cho con ngày một nhiều hơn nhưng chưa ai dám mở miệng hó hé về những nghịch lý trong giáo dục mà chính họ và con họ là những nạn nhân.
Nghịch lý này tồn tại được là do đâu? Nếu cần phải truy nguyên ngọn ngành thì nó bắt nguồn từ cách nhìn sai lạc về mục đích giáo dục. Thử hỏi 100 người Việt về mục đích của việc học là gì thì tôi dám bảo đảm trên 90 người sẽ trả lời rằng để kiếm được thật nhiều tiền và có địa vị cao trong xã hội. Nếu đọc tới đây mà bạn vẫn tự hỏi điều này có gì là sai thì bạn cũng nằm trong đa số đó. Một nền giáo dục thực sự tốt không nhắm tới mục tiêu kiếm được nhiều tiền hay quyền lực mà nó sẽ giúp con người đạt được những mục tiêu sau đây:
1. Xây dựng một lối sống văn minh, nhân bản và hướng thiện.
2. Cống hiến cho lợi ích chung của cộng đồng để từ đó nhận được thù lao (tiền bạc, địa vị) tương xứng.
3. Có được một đời sống tinh thần phong phú, biết cảm thụ và trân trọng những giá trị phi vật chất (âm nhạc, hội họa, văn chương, kịch nghệ…)
4. Có một đời sống tâm linh lành mạnh cho dù có hoặc không có tôn giáo.
5. Có khả năng phản biện và tư duy logic cao trong suy luận.
6. Có sự say mê trong học tập và rèn luyện được thói quen tự học.
Những mục tiêu nói trên đối với một xã hội thực dụng và tôn sùng hưởng thụ vật chất nói cho cùng không có một chút hấp dẫn nào cả trong khi học tập và rèn luyện là một quá trình đầy gian khổ và cực nhọc. Tầm nhìn hạn hẹp và ấu trĩ sẽ thấy những mục tiêu trên rất mơ hồ và vô ích. Cũng như khi bạn nói với một đứa trẻ mẫu giáo hay tiểu học rằng con cố gắng học giỏi để trở thành người có ích cho đời, bạn sẽ không thuyết phục được nó bằng cách nói rằng nếu con học giỏi con sẽ được thưởng món đồ chơi yêu thích hoặc được ăn gà rán KFC. Dĩ nhiên đứa trẻ sẽ chọn việc học giỏi để đánh đổi lấy những phần thưởng trước mắt hấp dẫn đối với nó hơn là những khái niệm trừu tượng xa vời. Một nền giáo dục thực dụng cũng sẽ hướng người học tới những động lực ngắn hạn như thế. Ở mức thấp nhất, động lực đó là điểm số, là các loại danh hiệu, là bằng cấp. Ở mức cao hơn động lực đó là chức vụ, địa vị, và cơ hội để có thật nhiều tiền. Đây là những động lực đánh thẳng vào dục vọng bậc thấp của con người vì nó rất cụ thể, dễ hình dung và dễ đạt được, thỏa mãn cái tôi cá nhân hoặc của một tập thể nhỏ (gia đình, dòng họ, làng xã…) vì chúng có thể mang đi khoe được và đáng sợ hơn nữa là những giá trị này có thể đạt được bằng mánh khóe hoặc tiền bạc nếu thực lực không cho phép.
Vì sao một nền giáo dục vì điểm số và bằng cấp lại phá hủy những giá trị giáo dục cần thiết?
Đã từ lâu, điểm số và bằng cấp được sử dụng như thước đo năng lực của học sinh và điều này được áp dụng đối với hầu hết các nền giáo dục trên thế giới. Và dĩ nhiên ở mỗi cuối cấp, học sinh đều phải trải qua kì thi tốt nghiệp và nhận được bằng tốt nghiệp nếu qua được kì thi này. Tuy nhiên, những nền giáo dục tiến bộ chỉ xem điểm số hoặc bằng cấp như là những cột mốc cây số trên suốt chặng đường dài học tập. Nền giáo dục không quá coi trọng điểm số khiến người học quan tâm hơn đến nội dung học được cũng như khi lái xe trên đường cao tốc, nếu bạn không chỉ chăm chăm theo dõi những cột mốc cây số bên đường, bạn sẽ có những trải nghiệm và học hỏi thú vị hơn trong chuyến đi. Nhưng một nền giáo dục coi điểm số và bằng cấp là mục tiêu thì đó là một sai lầm vô cùng to lớn vì người học sẽ đánh đổi những trải nghiệm thiết thực mà chỉ tập trung vào việc đếm mình đã vượt qua bao nhiêu cột mốc cây số. Và dĩ nhiên, đứng chụp hình bên một cột mốc cây số hoặc một cổng chào của một thành phố để khoe với mọi người rằng tôi đã đến đó dễ hơn và hiệu quả hơn là kể lại những điều mình đã trải qua trong suốt cuộc hành trình. Việc khoe điểm số và bằng cấp cũng dễ hơn là thể hiện cho người ta biết những kiến thức mình đã học.
Trong cuộc sống thực dụng và tôn sùng vật chất, những thứ đáng khoe và được người ta trầm trồ khen ngợi là tiền là biệt thự, là xe hơi, là chức quyền chứ không phải là ý thức sống văn minh hay là lương tâm của con người. Giữa việc phải làm việc đàng hoàng nghiêm túc và cống hiến lâu dài mang lại lợi ích cho xã hội rồi từ đó mới được hưởng thù lao và việc tìm cách giành giật những lợi lộc cho mình mà mặc kệ cộng đồng, mặc kệ xã hội, dĩ nhiên điều thứ hai sẽ dễ làm hơn và nhanh giàu có nổi tiếng hơn. Để cảm thụ được nghệ thuật chân chính như âm nhạc, hội họa, văn học, con người phải được đào tạo bài bản về cả kiến thức lẫn tâm hồn. Nhưng để giải trí qua loa bằng hài nhảm, nhạc nhảm, phim thị trường thì chỉ cần đánh vào những tình cảm cơ bản hỉ nộ ái ố qua loa là đủ. Đối với tâm linh cũng vậy, đi chùa lễ phật cầu tài cầu lộc cho dù có phải giẫm đạp lên nhau để tranh giành vẫn dễ hơn là chiêm nghiệm về những giá trị và đức tin tôn giáo. Biết phản biện và dám phản biện chẳng những đòi hỏi trí tuệ mà còn đòi hỏi cả dũng khí và sự hy sinh những quyền lợi vật chất trước mắt. Còn nếu nhắm mắt gật đầu cho qua để bảo vệ lợi lộc thì dễ quá, cần gì phải suy nghĩ nhiều cho mệt đầu hoặc bức xúc cho thêm nặng nề? Và cuối cùng nếu đã đạt được bằng cấp cần thiết để kiếm được tiền bạc chức quyền rồi thì tại sao phải tiếp tục học chi cho mệt? Học đã cực khổ mà không mang lại thêm lợi lộc vật chất gì thì chấm dứt sau khi lấy bằng là vừa, kiến thức có giữ lại được hay có sử dụng được hay không đâu quan trọng bằng việc đã có tiền có của có địa vị.
Nền giáo dục tôn sùng điểm số và thành tích sẽ cho bạn đúng những thứ mình muốn nếu bạn học vì tiền tài địa vị. Bạn sẽ được dạy cách ganh đua cạnh tranh quyết liệt để đạt được phần thắng nhưng không bao giờ được dạy cách giúp đỡ người khác. Nếu có hợp tác thì cũng chỉ vì lợi dụng lẫn nhau rồi cuối cùng sẽ loại trừ nhau vì chẳng ai đủ tin ai để hợp tác thật sự. Khi mạnh ai nấy tranh giành để làm lợi cho bản thân, họ sẽ không từ thủ đoạn để hại người khác và mặc kệ lợi ích chung, cái gì phá được thì phá, cái gì bán được thì bán miễn sao đổi ra tiền còn sau này thì mặc kệ, tôi đâu có sống tới 100 năm sau đâu mà lo. Phá cạn nơi này thì ta bỏ đi nơi khác, dễ mà. Nghệ thuật mà nhức đầu khó hiểu quá đòi hỏi cảm thụ chiêm nghiệm nọ kia thì thôi vứt hết, mở hài nhảm xem, mở nhạc nhảm nghe để giải trí cười cợt tí cho vui rồi lăn ra ngủ. Xét cho cùng thì tâm hồn bạn có đẹp cũng chẳng đem khoe được, xe đẹp nhà đẹp khoe người ta mới nể chứ? Thần Phật hay Chúa trời nếu không đáp ứng được lời cầu nguyện xin được giàu sang phú quý may mắn phúc thọ thì cũng chẳng cần thiết còn quỷ sứ ma vương mà làm được điều đó thì cũng sẵn sàng xây chùa xây đền để thờ. Dạy cho học sinh biết cách suy nghĩ phản biện đòi hỏi giáo viên cũng phải có tư duy cao và đầu tư nhiều công sức nghiên cứu học tập. Chi bằng cứ bắt học sinh học thuộc lòng rồi trả bài như con vẹt, vừa dễ chấm điểm, vừa đỡ mất công phân tích suy luận của chúng vừa đỡ phải tự ái khi lỡ có đứa học sinh nào phản biện giỏi hơn mình. Và nếu tập cho học sinh thói quen tự học, lỡ bọn nó không thèm đi học thêm nữa thì giáo viên chết đói à? Phải bắt chúng dựa dẫm vào mình mới có thể kiếm ăn được.
Tóm lại một nền giáo dục như thế sẽ lấy đi của một đất nước những gì gọi là nguyên khí quốc gia bao gồm trí thức, lương tri và lòng tự tôn của con người, tài nguyên thiên nhiên và văn hóa nghệ thuật. Những người được mệnh danh là trí thức có học có bằng cấp chỉ học đủ để làm tôi mọi cho người khác đổi lấy nhu cầu vật chất nhưng không thể sáng tạo hay tự lực tự cường làm chủ người khác. Và lúc đó, một đất nước dẫu có tồn tại trên bản đồ thì cũng là là tồn tại trên danh nghĩa mà thôi.

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

Giờ mới hiểu con "Tì Hưu" của bọn Tàu là con gì. Nó hiện đang bày la liệt trên bàn làm việc của các quan chức từ bé đến to.
Cám ơn bác Nguyễn Ngọc Chu. Mời mọi người đọc. Rất đáng một đời chủ nhật.
KHÔNG 99 NĂM. KHÔNG 70 NĂM. KHÔNG ĐẶC KHU. ĐỪNG TẠO CƠ HỘI CHO KẺ THÙ XÂM CHIẾM ĐẤT ĐAI CỦA TỔ TIÊN MỘT CÁCH HỢP PHÁP
I. ÁT CHỦ BÀI ĐÃ BỊ LẬT TẨY
Đến bây giờ thì át chủ bài đã bị lật tẩy. Không chỉ những người quan tâm đến luật đặc khu, mà cả đất nước đều rõ tỏ, là đặc khu Vân Đồn nhắm vào Trung Quốc.
Dự thảo luật đặc khu, Điều 54, khoản 4, đã được cộng đồng mạng “phổ cập”:
“Công dân của nước láng giềng có chung đường biên giới với Việt Nam tại tỉnh Quảng Ninh sử dụng giấy thông hành hợp lệ nhập cảnh vào đặc khu Vân Đồn với mục đích du lịch được miễn thị thực với thời hạn xác định; trường hợp có nhu cầu đến các địa điểm khác của tỉnh Quảng Ninh để du lịch thì làm thủ tục thông qua doanh nghiệp lữ hành quốc tế của Việt Nam”.
Người Trung Quốc được ưu ái đặc biệt ở đặc khu Vân Đồn, được ghi rõ rành rành trong luật đầu tư. Vân Đồn là dành đặc biệt cho người Trung Quốc.
Với điều khoản này, 1 tỷ 414 triệu 688 ngàn 453 người Trung Quốc, (theo số liệu mới nhất từ Liên Hợp Quốc ngày 07/06/2018), chỉ cần chứng minh thư mà không cần hộ chiếu, sẽ được tự do ra vào Vân Đồn tùy thích!
Thế còn 96 triệu 429 ngàn 667 người Việt Nam (cũng thống kê của Liên Hợp Quốc ngày 07/06/2018) có được tự do ra vào Thâm Quyến bằng chứng minh thư không? Không!
Mở đặc khu để thêm bị thấp hèn thì mở làm gì!
II. KHÔNG CHÍNH DANH
Đường đường là luật đầu tư của một quốc gia sao còn giấu giếm sự thật. Rõ ràng người dự thảo luật đã cố tình giấu hai từ Trung Quốc để che mắt nhân dân. Nhưng sao cả gần 500 vị Đại biểu Quốc hội đã thảo luận Luật Đặc khu hôm 23/5/2018 mà không thấy ai chỉ thẳng ra điều này? Cầm quyền mà giấu dân là không chính danh.
Bới thế, Quốc hội phải trừng trị những kẻ đã cố ý đẩy Quốc hội vào tình cảnh không chính danh.
III. THÂM QUYẾN, ĐẶNG TIỂU BÌNH VÀ CON TÌ HƯU
Thâm Quyến là một đặc khu cũ rích không đáng để học. Nếu muốn học thì gần có Singapore, xa hơn là Nhật, xa nữa là Đức, Mỹ. Trên thế gian này thiếu gì nơi học mà phải học Thâm Quyến.
Nhưng Bộ Kế hoạch và Đầu tư lại lấy tiền thuế của dân để đưa đoàn nhà báo đi tham quan Thâm Quyến, nhằm cổ súy cho mở đặc khu kiểu Thâm Quyến, đi ngược lại lòng dân, làm một điều lãng phí có tội, nên phải nói đôi điều.
1. Về tính thời sự, đặc khu Thâm Quyến mở ra khi Trung Quốc còn đóng cửa với thế giới bên ngoài, vào thập niên 1980, nhưng Việt Nam cũng đã mở cửa hơn 30 năm, từ cuối thập niên 1980, đã tiếp xúc với các nền kinh tế tiên tiến nhất như như Nhật, Mỹ, châu Âu, hơn hẳn Thâm Quyến rồi, nên Thâm Quyến không có gì mới lạ với Việt Nam nữa. Tính thời sự của Thâm Quyến đối với Việt Nam bằng 0.

2. Đặng Tiểu Bình không đặt đặc khu ở Thượng Hải, Đại Liên hay một nơi nào khác mà ở Thâm Quyến vì Thâm Quyến cạnh Hồng Kông, để đón lõng dòng đầu tư từ Hồng Kông, do các nhà tư bản Hồng Kông đối phó với việc Hồng Kông sẽ nhập vào Trung Quốc năm 1997. Thâm Quyến phát triển là nhờ chủ yếu từ đầu tư của người Hoa Hồng Kông.
3. Cho nên sau Thâm Quyến, đặc khu Chu Hải ở gần đó không thành công. Vì dòng đầu tư chính từ Hồng Kông đã đổ vào Thâm Quyến. 4. Tại sao lại Thâm Quyến? Là vì con Tì Hưu.
Tì Hưu là con vật ăn vào mà không ỉa đái ra. Thần thoại Hy lạp có bao nhiêu con quái vật mình người đầu thú hay ngược lại, nhưng không có con nào quái đản như con Tì Hưu.
Con Tì Hưu là lòng tham vô độ, đi ngược với tuần hoàn tự nhiên. Chỉ có lòng tham và tính nghịch tặc vô độ mới nghĩ ra được con Tì Hưu. Con tì Hưu là sản phẩm của người Tàu.
Cũng chỉ có Đặng Tiểu Bình, kẻ có lòng tham vô độ và nghịch tặc tày trời, nên mới mở đặc khu ở Thâm Quyến, đón dòng tiền từ Hồng Kông, không cho chảy ra khỏi Trung Hoa. Đặng Tiểu Bình là một đại Tì Hưu.
5. Bởi thế, bất cứ ai trong Chính phủ và Quốc hội, trước khi nghĩ rằng mình có tài khống chế được Trung Quốc khi mở ra đặc khu Vân Đồn, thì hãy tự hỏi rằng có đủ trí tuệ để nghĩ ra được con Tì Hưu quái đản hay không. Nếu không đủ trí tuệ để nghĩ ra được con Tì Hưu, thì đừng mở đặc khu Vân Đồn, vì không cản trở được Trung Quốc thâu tóm.
IV. TRUNG QUỐC SẼ THÂU TÓM ĐẶC KHU VÂN ĐỒN NHƯ THẾ NÀO?
Trung Quốc có muôn ngàn mưu kế để thâu tóm Vân Đồn mà Việt Nam không có cách nào ngăn chặn được. Mở đặc khu Vân Đồn là giúp cho Trung Quốc thâu tóm Vân Đồn một cách hợp pháp. Đơn giản bởi Trung Quốc có rất nhiều tiền, lòng tham không giới hạn, nhẫn tâm, thâm độc.
Trung Quốc không chỉ thâu tóm Vân Đồn mà còn thâu tóm các tập đoàn lớn của Việt Nam khi cổ phần hóa. Đã cổ phần hóa thì không thể cưỡng lại được đấu giá. Mà đấu giá thì kẻ nhiều tiền sẽ thâu tóm. Sabeco là một thí dụ điển hình.
Đừng nghĩ rằng tỷ phú gốc Hoa quốc tịch Thái thâu tóm Sabeco không dính dáng đến Trung quốc. Nếu quả thực chưa dính dáng thì biến thành của Trung Quốc cũng không khó gì.

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018


Thứ Năm, 17 tháng 5, 2018

Không phải khoa học công nghệ, đây mới là lý do giúp tạo lên một nước Mỹ hùng cường?
By Cuộc sống Mỹ - 11 Tháng Năm, 20186900
Share on Facebook Tweet on Twitter
242 năm tuổi đời, có thể nói Mỹ là quốc gia có lịch sử lập quốc ngắn nhất thế giới, nhưng lại vươn lên trở thành quốc gia hùng cường nhất trên mọi lĩnh vực kinh tế, quân sự và đặc biệt là khoa học công nghệ. Điều gì khiến quốc gia non trẻ này làm nên điều thần kỳ như vậy? câu trả lời chính là Đức Tin. Có tới 95% người Mỹ từ tầng lớp bình dân cho đến giới tinh hoa đều có niềm tin mãnh liệt vào Thiên Chúa, điều mà bạn không thể tìm thấy ở bất kỳ quốc gia nào khác.

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2018

HAI MẶT CỦA TRUYỀN THÔNG

Mãi cho đến gần đây, nói đến truyền thông là chúng ta liên tưởng ngay đến những người chuyên nghiệp. Một giờ phát thanh của các đài quốc tế nổi tiếng như VOA, BBC, RFI chẳng hạn, hết sức súc tích, là công sức chắt lọc của hàng chục có khi hàng trăm giờ làm việc cẩn thận của“ những người trong nghề”
Thông tín viên, phóng viên, biên tập viên... thường là những người được đào tạo trường lớp cẩn thận và đã từng trải nhiều kinh nghiệm, thành công lẫn thất bại. Hơn nữa, những người chuyên nghiệp này lại thường trang bị những... đồ nghề chuyên nghiệp, nên “sản phẩm”họ làm ra, người không trong nghề khó bì kịp.
Như tất cả mọi ngành nghề, sự chuyên nghiệp là rất cần thiết. Bởi vì họ chuyên nghiệp nên họ đáng tin. Họ phải gầy dựng và giữ gìn uy tín của họ cho xứng với lòng tin của công chúng.
Tuy nhiên, truyền thông chuyên nghiệp có mặt trái của nó, nếu nó bị mua chuộc, nếu nó đầu hàng bạo chúa độc tài, nếu nó không trung thành với tôn chỉ khách quan và trung thực.
Ngày nay nhờ mạng xã hội rộng khắp mà chúng ta có thêm cái tạm gọi là “truyền thông xã hội” Ai cũng có thể làm phóng viên, làm nhà bình luận, làm biên tập viên... Ai cũng có thể đăng“bài báo” “tấm ảnh thời sự” hoặc ngay cả “trực tiếp truyền thanh truyền hình” trên Facebook.
“Truyền thông xã hội” có ưu điểm của nó, nhưng cái ưu đó lại cũng chính là cái khuyết. Nó chớp nhoáng, nó hồn nhiên, nó bộc trực, nó nóng hổi... nhưng cũng vì thế mà có khi nó nông nổi thiếu chứng cứ, nó dông dài thiếu mạch lạc, nó tùy tiện thiếu mục tiêu, nó tán loạn thiếu tập trung, khiến nó không dễ giúp công chúng tìm ra cái mấu chốt hay cái thực chất.
Tôi chợt phải nghĩ đến điều trên nhân hôm nay xem nhiều lời bình chung quanh tấm ảnh chụp buổi làm việc giữa ông phó chủ tịch tỉnh Lai Châu và giám mục phụ tá giáo phận Hưng Hóa. Tấm ảnh đó chụp một khoảnh khắc, và là cái khoảnh khắc rất không đẹp cho cả hai.
Nếu tôi là một biên tập viên chuyên nghiệp cho một cơ quan truyền thông chuyên nghiệp, chắc hẳn tôi phải dè dặt không đăng bức ảnh đó lên, trừ phi tôi... có ý đồ! Khổ thay, vì là “truyền thông xã hội” mà, nên bức ảnh đó lan nhanh và trở thành đề tài cho những bình luận cũng... rất nhanh, rất bộc phát, cũng có nghĩa là rất... chủ quan.
Chủ quan ở chỗ mỗi “bình luận gia” trên Facebook phán đoán bức ảnh chộp khoảnh khắc đó theo những định kiến có sẵn của mình, chứ chưa chắc theo những tìm hiểu kỹ lưỡng và thu thập thông tin cẩn thận.
Một khoảnh khắc có thể cung cấp cho chúng ta một gợi ý, ngay cả một trực giác. Nhưng vội tin vào một khoảnh khắc mà tuyên bố rằng đó là tất cả sự thật thì... Dường như “truyền thông xã hội” tiếng Việt mình ưa mắc phải cái lỗi chủ quan và vội vàng đó.
“Truyền thông xã hội” là một bổ túc rất tốt cho “truyền thông chuyên nghiệp”. Hai cái này mà“dung hợp” “cộng tác” với nhau thì quá tuyệt. Nhưng với bối cảnh ở Việt Nam, vì “truyền thông chuyên nghiệp” nằm hoàn toàn dưới sự kiểm soát của chính quyền, nên “truyền thông xã hội”, như một phản ứng đối phó tự nhiên, bỗng dễ trở thành... lên gân quá đáng, trở thành quá khích.
“Truyền thông xã hội” giúp cho xã hội thêm dân chủ. Nhưng dân chủ có nghĩa là... mọi người ai cũng là chủ hết ráo trọi. Ai cũng có quyền phát biểu và ai cũng phải tôn trọng quyền phát biểu của người khác dù là trái ngược với ý mình.
Tôn trọng hết mọi ý kiến, phản biện nếu cần hoặc ngay cả im lặng nếu cần. Cái quan trọng, có lẽ là chính bản thân mỗi chúng ta cần giữ cho mình sự “tĩnh lặng” cần thiết để lắng nghe, xem xét, tìm hiểu thật nhiều. Cố nhìn một sự việc bằng nhiều góc cạnh khác nhau.
Và có lẽ cũng cần phải có sự “tĩnh lặng nội tâm”cách nào đó khi phát biểu: cố suy nghĩ thật thấu đáo, phát ngôn thật dè dặt trông trước ngó sau, kể cả khiêm tốn nữa.
Và điều cuối: đừng có mới nới cũ, đừng vì “truyền thông xã hội” đang thành thời thượng mà quên đi vai trò quan trọng không thể thiếu của giới truyền thông chuyên nghiệp.
Chúng ta đang sống trong thời đại “lũ truyền thông” rồi, đành phải cố tự rèn luyện mình mà sống chung với lũ thôi.

Thứ Hai, 12 tháng 2, 2018

Trong cuộc đời, có những việc trôi qua ta mới thấy hối hận, và có những con người khi mất đi ta mới thấy họ thật cao quý, tình cảm của họ dành cho ta đáng trân trọng. Nhưng có hối hận thì cũng đã quá muộn màng, nước mắt thì không bao giờ sửa chữa được sai lầm. Điều quan trọng là nhận lỗi, chuộc lỗi, đền bù và canh tân mới là điều đáng quý trong cuộc sống. Không ai hoàn hảo nhưng biết đứng lên sau những lầm lỗi mới là con người đáng quý.
Năm Đinh Dậu được khép lại với những vụ trọng án xét xử các quan chức ngành Dầu Khí, Vinashin, những đại gia bất động sản lẫy lừng. Tất cả đều kết thúc với lời sám hối muộn màng của các phạm nhân. Họ xin lỗi chính phủ, xin lỗi nhân dân. Họ xin khoan hồng. Điểm đặc biệt là không hề thấy xin lỗi gia đình vì đã làm mất danh dự cho gia đình và gương mù cho con cái. Phải chăng họ nghĩ rằng họ làm tất cả những điều sai trái ấy vì gia đình? Nếu vậy thì lòng sám hối chưa có, và càng không hề nhận ra lỗi lầm của mình để sửa đổi hay khắc phục hậu quả?
Dù bản án vẫn chưa toại nguyện với nhiều người, nhưng những kết cục là án tù đầy dành cho nhóm quyền lực Dầu Khí cũng là lời cảnh báo rúng động và sâu sắc nhất đối với những người có vị trí nhưng chưa biết “sống tử tế”, chưa biết “tự vấn lương tâm” để sống theo luân thường đạo lý. Kẻ làm điều xấu sẽ bị luận tội. Công lý luôn hiện diện trong mọi thời. Không ai có thể che được bầu trời mãi. Thiên Chúa sẽ đòi lại công bằng cho con người. Người sẽ lật đổ người quyền thế và nâng cao kẻ khiêm nhường. Người sẽ mang lại công lý và hòa bình cho dân người. Thế nên, dầu là ai cũng hãy sống “là người tử tế” để tâm luôn bình an trong mọi hoàn cảnh.
Hôm nay, ngày lễ Tro như muốn nhắc nhở về thân phận mỏng giòn của kiếp người. Thân phận tro bụi rồi cũng trở về bụi tro. Kiếm tìm công danh sự nghiệp rồi cũng có ngày buông tay để trở về với bụi đất. Vun quén của cải trần gian rồi cũng ra đi với hai bàn tay trắng. Quá mải miết tìm kiếm danh lợi thú để rồi cũng có ngày nuối tiếc khi phải ra trước tòa án để nói lời sám hối muộn màng. Cuộc đời thật vắn nhưng con người lại chẳng vui hưởng hiện tại mà lao công vất vả tìm kiếm những thứ chẳng trường tồn.
Khi nhìn nhận sự mong manh của kiếp người sẽ giúp chúng ta biết sống thanh thoát với cõi trần. Đừng vì danh lợi thú mà làm điều sai trái. Trái với đạo đức. Trái với lương tâm. Đừng tưởng rằng mình trường sinh nên lao đầu vào đại hội trần thế chỉ để bon chen, vui chơi, trụy lạc; Đừng gieo vào cuộc đời những ngang trái, bất công và tội lỗi.
Khi nhìn nhận thân phận mỏng giòn của kiếp người cũng mời gọi chúng ta hãy đấm ngực ăn năn về những lạc lối của kiếp người. Hãy nhớ rằng “mọi sự là phù vân”, hãy ăn năn trước khi quá muộn, hãy sám hối và sửa lại hướng đi trước khi trở về với bụi đất.

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2018

TẾT

Tết, tết làm chi, khổ lắm rồi
Điên đầu tối mặt toát mồ hôi
Tiền rượu tiền trà tiền thuốc lá
Trong năm cho thiếu tết lại đòi.
Tết, tết làm chi khổ lắm rồi
Phải lo báo cáo việc trông coi
Tấu sớ gần xong thì hết giấy
Nghiên tàu hết mực phải đành thôi
Chộp ấy bình trà châm hồi sáng
Giọt to giọt nhỏ cũng đầy chung
Ngửa cổ một hơi tu sạch láng
Tiện tay rờ túi chẵng xu ten
Chắc tết năm nay táo hổng về
Tắt đường kẹt cổng quá nhiêu khê
Một bước lên trời nhiều trạm BOT
Hết tiền trả phí chịu ở quê

Thứ Tư, 10 tháng 1, 2018

NOEL 2017

Đi dự lê giáng sinh chúng ta thường được xem những hoạt cảnh giáng sinh, trong đó cảnh Chúa Giêsu hài đồng được sinh ra trong một hang đá dùng nhốt súc vật của người do thái.Đó là hoạt cảnh thôi.
Lý do thật sự của việc "hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ" Câu chuyện Chúa Giáng Sinh đã trở nên rất quen thuộc với mỗi chúng ta, nhưng nhấn mạnh một hình ảnh nào đó trong chuyện đó có thể làm sai lệch cái nhìn của chúng ta với thực tế đã xảy ra hơn 2000 năm trước.

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

ĐI TÌM CỘI NGUỒN CHỮ VIỆT

Khi đọc những dòng chữ Việt ngữ này, là bạn đang chiêm ngưỡng tác phẩm của các linh mục thừa sai Dòng Tên gồm các cha Gaspar De Amaral, cha Antonio Barbosa, cha Francisco De Pina và cha Alexandre De Rhodes, tất cả họ đều là tác giả của quốc ngữ mà người Việt ta đang sử dụng hàng ngày.

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

Lễ thánh tử đạo Việt Nam 2017

Hôm nay, chúng ta mừng kính trọng thể lễ các thánh Tử Đạo Việt Nam. Các ngài là cha ông, tổ tiên của chúng ta. Khi mừng lễ các thánh tử đạo Việt Nam, chúng ta được mời gọi noi gương các ngài để can đảm sống chứng nhân đức tin giữa lòng đời trong bối cảnh hôm nay. Như vậy, cùng một lời mời gọi nên thánh, chung một lý tưởng hoàn thiện, nhưng mỗi thời đại, chúng ta được thúc đẩy thể hiện niềm tin của mình bằng một cách khác. Nhưng trước tiên, chúng ta cần tìm hiểu các thánh tử đạo Việt Nam đã nên thánh như thế nào?

Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

HIỆN TÌNH XÃ HỘI VIỆT NAM


Không có văn bản thay thế tự động nào.













Hiện nay một căn bệnh trầm kha đang gặm nhấm tình người chính là bệnh vô cảm. Bệnh vô cảm không phải là bệnh của thế lý mà là bệnh của tâm hồn. Căn bệnh này đang lây lan trên toàn xã hội mà chúng ta có thể thấy mọi nơi. Đôi khi ta vẫn thấy hình ảnh những con người vô cảm thản nhiên đứng nhìn

Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

TỔNG THỐNG MỶ NÓI GÌ TRONG NGÀY KHAI TRƯỜNG Ở MỶ

Xin chào các bạn!
Thật tuyệt vời khi được có mặt ở đây hôm nay! Hôm nay là ngày mọi người chào đón tất cả các em, cũng như tất cả sinh viên học sinh Mỹ trở lại trường học – tôi cho rằng Masterman là chỗ tốt nhất để làm việc ấy. Đây là một trong những trường tốt nhất của bang Philadelphia- nơi đi đầu trong việc giúp học sinh đạt được thành công trong học tập. Và chỉ mới tuần trước đây thôi, các bạn đã được công nhận danh hiệu Trường Nơ Xanh cấp Quốc gia (National Blue Ribbon School) vì thành tích của mình. Đó là một sự khẳng định đối với tất cả mọi người ở đây – học sinh, cha mẹ học sinh, giáo viên, và lãnh đạo nhà trường. Và đây là một ví dụ về sự ưu tú mà tôi hy vọng xã hội Mỹ sẽ noi theo.

Thứ Năm, 10 tháng 8, 2017

TRẢ LỜI CHO NHÓM NGƯỜI TUNG HÔ THUYẾT DUY VẬT

Sai lầm của Thuyết Tiến hóa
Thuyết Big Bang hầu như đã được kiểm chứng. Ngày càng có nhiều bằng chứng khách quan cho thấy Vũ trụ, mà chúng ta đang ở trong, được sinh ra
Nếu thuyết này là đúng thì vẫn còn những câu hỏi chưa thể có câu trả lời: Thế trước Big Bang là cái gì? Vì sao nó lại vận hành một cách trơn tru, hoàn hảo như thế? Vì sao các hằng số vật lý của Vũ trụ (tốc độ ánh sáng, điện tích của điện tử, hằng số Plank...) lại được gán cho những giá trị chính xác đến nỗi chỉ cần một trong các hằng số ấy thay đổi đi một phần triệu giá trị vốn có thì thế giới này không có sự sống, không có chúng ta - con người có khả năng tìm hiểu Vũ trụ?

Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017

CUỐI NĂM NẦY ĐẦU NĂM TỚI

Đâu đó râm ran tiếng ve gọi hè. một năm học sắp kết thúc. một năm học kết thúc có nghĩa là một năm học mới sắp bắt đầu. Bao năm loay hoay với các đề án đổi mớigiáo dục làm bay mất hàng ngàn tỷ đồng một cách vô ích, lời giải vẫn nằm nơi xa xăm nào đó trong lương tri của những người yêu nước thật sự.

Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

DÂN VIỆT HAY VOI CHÂU PHI ĐÁNG QUAN TÂM HƠN ?

“Khoảng 33.000 con Voi bị sát hại mỗi năm để lấy ngà cho mục đích buôn lậu, đó là một con số khá khủng khiếp và vấn nạn này đang đẩy loài Voi đến nguy cơ tuyệt chủng”. Đó là nổi niềm trăn trở của Hoa Hậu Hoàn Vũ Việt Nam Phạm Hương 2015 và cũng là động lực khiến cô Hoa Hậu này và Á hậu Lệ Hằng sang Châu Phi với vai trò Đại sứ thiện chí để bảo vệ Voi.