Chủ Nhật, ngày 28 tháng 8 năm 2016

PHÙ DU HAY THIÊN THU

Vừa rồi đọc báo thấy nói có anh Nguyễn Hoàng Tuấn ở Bạc Liêu đã sẳn sàng chia sẻ cho bạn Lâm Văn Vui một tỷ năm trăm triệu từ tiền trúng số của mình.

Thứ Năm, ngày 28 tháng 7 năm 2016

MỘT NGÀY NẮNG, TA HÁT VANG NẮNG TƯƠI, MỘT NGÀY MƯA TA HÁT CHO TƯƠI ĐỜI



Chuyện xưa kể rằng:
Một bà lão có biệt danh “mụ già hay khóc”. Trời mưa mụ cũng khóc, trời không mưa mụ cũng khóc.
Có người hỏi bà: - Bà lão ơi, sao bà lại khóc?
Bà trả lời: - Tôi có hai đứa con gái, cô chị bán giày vải, cô em bán dù. Khi trời nắng ráo, tôi nghĩ tới con em không bán dù được. Còn khi trời mưa, lão lại lo cho con chị, bởi không có khách nào chịu mua giày.
Người kia để nghị: - Lão nên nghĩ rằng khi trời đẹp đứa lớn sẽ bán được giày, Và nếu khi trời mưa đứa nhỏ bán dù rất chạy.
Mụ già hay khóc gậc gù: - À, ông có lý.
Từ đó, “mụ già hay khóc” thôi khóc. Bà lão cười suốt ngày dù trời mưa hay nắng.
Vậy có gì khác biệt cơ chứ: Sự khác biệt cơ bản giữa thái độ sống lạc quan và thái độ sống bi quan chính là ở đó. Chỉ qua một câu chuyện minh họa giản dị trên đây, hẳn mỗi chúng ta đều thấy được tầm quan trọng của thái độ lạc quan trong cuộc sống là như thế nào! Thái độ sống lạc quan có thể giúp chúng ta bình an và hạnh phúc hơn.
Thất bại lớn nhất của đời người chính là tự giam hãm trong một thái độ sống bi quan. Hay nói cách khác, mang một thái độ sống bi quan sẽ chẳng khác nào tự mình đang vùi dập cuộc đời mình.
Cứ nhìn vào ly nước được rót tới phân nửa, ta hãy vui mừng vì nó được rót đầy tới nữa ly chứ đừng buồn vì sao chỉ có nửa ly, cứ vui vì ta bệnh mà vẫn còn khả năng chữa trị hơn bao nhiêu người khác đang oằn mình với từng cơn đau trong cô đơn và vô vọng.
 Thế mà, khi nhìn vào đời sống của nhiều người quanh ta cũng như của chính mình, chúng ta thấy có biết bao nhiêu lý do để bi quan, biết bao nhiêu là biểu hiện của thái độ bi quan. Chính thái độ bi quan khiến chúng ta đau khổ và thất vọng.

Thứ Năm, ngày 07 tháng 7 năm 2016

Nói với MC Tạ Bích Loan và TS Đặng Hoàng Giang.



 “Làm từ thiện để làm gì?” là câu hỏi từ một chương trình truyền hình đang trở thành điểm nóng của truyền thông trong nước những ngày gần đây. Có rất nhiều tranh luận và bài viết xoay quanh câu hỏi này.

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 6 năm 2016

CHÀO CÁC BẠN VÀ ANH CHỊ EM LÀNG BLOG

 Thật vô cùng xúc động khi vắng nhà mà anh chị em bè bạn luôn nhớ tới mình, xin chân thành cám ơn tất cả.
Hơn hai tháng vừa bệnh vừa không có  máy mấy ngày nay sức khoẻ đã đở hơn nên mày mò sửa lại cái máy tính cùi bắp nây để có cái mà trở lại mái nhà xưa.

 (laptop bị ông bạn mượn tạm nay đòi lại thì ông ấy chuyển đi nơi khác rôi).

Thứ Sáu, ngày 01 tháng 4 năm 2016

mùa hạn năm nay.


Hạn hán năm nay quá sức người
Nông dân gác cuốc giống như lười
Được thời biển mặn tràn vô mãi
Thất thế sông thôi ngoãnh mặt cười
Đồng ruộng khô cằn cây lúa chết
Vườn cây héo úa khổ mười mươi
Lạy trời mưa xuống tàn cơn khát
Hoa trái ruộng đồng được  thắm tươi.


(lâu nay mãi vật lộn với những cơn thiếu máu não cộng với không có máy nên không trả lời com hay sang thăm mọi người được, mong mọi người thông cảm và hẹn khi có máy mình sẻ thăm từng người, và trả lời đủ mọi com, vì mình rất trân trọng những sẻ chia với anh chị em bè bạn,.)

Thứ Hai, ngày 07 tháng 3 năm 2016

MẸ VỚI NGÀY 8/3


Cả cuộc đời mẹ chưa từng có ngày Tám tháng Ba
Ngày mà đáng ra chỉ toàn hoa và nến
Ngày mà đáng ra lo toan không bao giờ tìm đến
Nhưng gần hết đời người mà mẹ có thấy đâu?

Mẹ giấu nhọc nhằn vào đôi mắt trũng sâu
Lo cho chồng, cho con không một lời ca thán
Vất vả sớm hôm, trở mình khi trời chưa kịp sáng
Lại thương chồng, thương con mà tất tả ngược xuôi

Cuộc đời mẹ chỉ duy nhất một niềm vui
Là thấy chồng, thấy con được an lành, hạnh phúc
Nhưng mẹ ơi! Cuộc đời này quá nhiều uẩn khúc
Mẹ lại buồn, lại vất vả lo toan
\
Đến cánh cò còn sợ đậu cành cong
Sao mẹ chân yếu tay mềm mà không gió giông nào mẹ sợ
Hay là mẹ có một niềm tin không bao giờ đổ vỡ
Rằng gió giông nào cũng lùi trước tình mẹ thương con

Tám tháng Ba này cũng không bánh không hoa
Một ngày trôi qua như bao ngày thầm lặng
Chỉ mong những nhọc nhằn từ nay đi vắng
Để khoảng trời xanh về lại trong đôi mắt mẹ hiền

(Sương Mai)

Thứ Năm, ngày 11 tháng 2 năm 2016

chiều ba mươi tết túi trống trơn
chủ nợ vây quanh mắng như đờn
lê dép dạo quanh như đuổi khéo
mong sao năm mới khổ ít hơn

Thứ Hai, ngày 25 tháng 1 năm 2016

NỔI BUỒN CUỐI NĂM

Ngày xưa khi Digogène cầm đèn đi giữa ban ngày, đáp câu hỏi: “Ngài đi đâu đấy?” bằng câu: “Đi tìm một người”, hẳn nhà hiền triết thời cổ đã muốn đòi hỏi nhân tính như một biểu hiện thanh cao của một bản chất lý tưởng, khác xa với sự tầm thường ti tiện phổ biến trong những hạng người gọi là quý phái đương thời.

Thứ Bảy, ngày 02 tháng 1 năm 2016

1/1/2016

Trong cuộc sống với bộn bề lo toan đã có bao nhiêu lần bạn mệt nhoài và muốn buông xuôi tất cả… 
đời đáng chán, đời không đáng chán
 cất chén quỳnh riêng hỏi bạn tri âm (Tản Đà)

Thứ Ba, ngày 22 tháng 12 năm 2015

VINH DANH THIÊN CHÚA TRÊN TRỜI, BÌNH AN DƯỚI THẾ CHO NGƯỜI THIỆN TÂM

Sáng nay trời lạnh quá, cộng thêm những cơn mưa cuối mùa càng làm cho ướt át thêm trên mái tóc rối bù của em bé bán vé số, cái lạnh làm bà lão bán xôi dạo ngồi co ro trong góc phố.

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 12 năm 2015

THÔI THÌ NGÓ NGANG EM À

Ngó lên ta chẳng bằng ai
Nhưng mà ngó xuống chẳng ai bằng mình
Em ơi vững một lòng tin
Những gì có được của mình trong tay

Em ơi anh nói em nầy
Bao nhiêu hạnh phúc hôm nay đủ rồi
Đừng nhìn những thứ xa xôi
Bên ngoài tầm với để rồi tủi thân
Hãy mơ những cái thật gần
Ngang bằng vóc dáng chẳng cần ngó lên
Giử gìn hạnh phúc lâu bền
Còn hơn với mãi chẳng nên thân gì
Cành vàng lá ngọc làm chi
Chỉ cần an ủi những khi ưu phiền
Dù cho sóng gió triền miên
Nắm tay chia xẻ cho liền vết thương
Quan tâm nhắc nhở nhau thường
Tin, yêu, tín, thác tỏ tường với nhau
Cũng đừng nhắc chuyện tào lao
Chỉ thêm thắc mắc chớ nào ích chi
Để cho thiên hạ so bì
Hai ta hạnh phúc chẳng khi nào buồn

                                      ( bài củ)

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 11 năm 2015

TUỔI NÀO CHO EM

Nói về tuồi tác, thì các cụ ngày xưa chủ trương: Nữ thập tam, nam thập lục. Gái mười ba, trai mười sáu. Còn theo luật nhà nước hiện nay thì gái mười tám, trai hai mươi. Bởi vậy, nói cho chắc ăn thì nên tuân theo luật của nhà nước.

Thứ Bảy, ngày 31 tháng 10 năm 2015

THÁNG 11 NÓI VỀ LÒNG MẸ.

Hàng ngày có không biết bao nhiêu chuyến xe chạy qua trên cây cầu Simonarde, một cây cầu bình thường trên quốc lộ 80 nối liền hai bến phà mỷ thuận và vàm cống. nhưng có ai biết dưới gầm cầu là nơi trú ẩn của hai quả tim vàng và một tình yêu bao la.
Lan và Điệp với một đứa con vào khoãng 5 tuổi trông gầy guộc tong teo.

Thứ Tư, ngày 07 tháng 10 năm 2015

VỀ ĐÂU KHI GIÔNG BÃO

Đã gần một tuần lể rồi, bầu trời lúc nào cũng u ám, gió từng cơn giật thốc mái nhà, mưa lúc nhặt lúc khoan. ừ thì bão số 4 mà. Trong đời chắc ai cũng từng thấy bão, nhất là dân Việt Nam, và những đất nước có bờ biển như Philippine, Đài Loan.. v.v. các quốc gia vùng sa mạc thì có bão cát, vùng địa cực thì bão tuyết. và nơi nào cũng có bão.
“vũ vô kiềm toả năng lưu khách”. Có việc gì Cần lắm mới khoác áo mưa đi ra ngoài, còn thì ngồi ngắm từng hạt mưa mà tự hỏi:
Khi giông bão tới ta làm sao????

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 9 năm 2015

CHUYỆN NHỮNG MÙA NGÂU

MÙA NGÂU NĂM ẤY

Chuyện xưa kể rằng:
Tám ngàn năm trước thuở trời đất gần bên nhau, ở trên thiên đình có nàng Chức Nữ là con ông trời. Nàng xinh đẹp, chăm chỉ, suốt ngày dệt vải, se tơ. Có chàng chăn trâu thương yêu hết tình, cảm thương tình yêu liều mạng của chàng nàng công chúa con trời đáp lại tình yêu nồng thắm ấy và Thượng đế đã chiều ý con nên se duyên kết tóc cho nàng với Ngưu Lang – người luôn hết mình chăm sóc cho đàn trâu nhà Trời. Hai người sống bên nhau rất hạnh phúc.

Thứ Năm, ngày 27 tháng 8 năm 2015

VU LAN XƯA VÀ NAY

chuyện ngày xưa

“Dù ai buôn bán đâu đâu
Cứ rằm tháng Bảy mưa Ngâu thì về”...
Trong văn hóa của dân tộc Việt Nam, ý nghĩa hiếu đạo được xem là một di sản quí báu, một chất liệu sống tốt đẹp được mọi người yêu chuộng và giữ gìn.

Thứ Tư, ngày 05 tháng 8 năm 2015

CÓ MỘT BÀI CA

Như lời tâm sự với tuổi trẻ hôm nay

Hôm qua, ngày 4/8 lễ kính thánh Jean Marie Vianney bổn mạng các cha sở (linh mục chánh xứ) trên toàn thế giới.
Nhận được cú điện thoại của người bạn nay đang là cha sở của một họ đạo mời nhậu, dĩ nhiên không phải mình tôi, mà cũng không phải quá đông, chỉ vài bạn bè thân thiết thôi. Sau màn giới thiệu ý nghĩa buổi tiệc là màn ăn nhậu bình thường và cuối cùng là văn nghệ bỏ túi, với nhưng giọng ca vui là chính với những bài ca xưa củ lắm rồi.

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 7 năm 2015

BÀI CŨ

Văn chương nay đã cạn nguồn
Không còn mở miệng nói luôn một bài
Buồn thì chữ một chữ hai
Từng câu đứt khúc nặn hoài chẳng ra

Chữ gần nó đá chữ xa
Sai vần lổi luật chẳng thà nghỉ luôn
Nhưng không có viết thì buồn
Nên đành góp nhặt chữ vuông chữ tròn

Cho hay tâm trí héo hon
Cho vần thơ cũ chỉ còn bấy nhiêu
Bởi vì trong dạ tiêu điều
Cho nên thơ cũng như chiều lá rơi

Thứ Ba, ngày 23 tháng 6 năm 2015

CHUYỆN TRÊN MỘT CHUYẾN XE

Lòng nhân ái phải được nuôi dưỡng…!! Khi còn sống Ba tôi thường hay nói thế và ông hay dạy tôi làm những điều mà ngày nay xem ra lỗi thời với nhịp chạy của cuộc sống mới hôm nay:
- Ra đường gặp các cụ già phải vòng tay lại chào.
- Ngang qua những nơi linh thiêng, nhà thờ, chùa chiền, đám tang phải ngã nón cúi đầu… Những vụn vặt ấy tôi cứ giữ bao nhiêu lâu nay và xem như việc rất bình thường hàng ngày. Ấy thế mà bọn nhỏ hôm nay cứ càm ràm,

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 6 năm 2015

Thật vô cùng cảm phục bạn Huỳnh Xuân Sơn chuyển thể thành công hồi ký đời học trò của anh Ngọc Dũng (ngocdunglyhoa42.blogspot.com). Và hưởng ứng với bạn ấy tôi sưu tầm và post lên đây một bài thơ của một người ngoại quốc đã gắn bó với chính trị, văn hoá Việt Nam thời vua Gia Long, đó là ĐỨC THẦY VÊRÔ (tục gọi là "Cha Cả", tức Pierre Joseph Georges Pigneau de Béhaine). Người đã suốt đời PHÒ TÁ ĐỨC VUA GIA LONG do DOMINIQUE-THOMAS TRỊNH KHÁNH TẤN (SAIGON IMPRIMERIE DE LA MISSION À TÂN ĐỊNH 1904) TRI HUYỆN HONORAIRE dịch và chuyển thể.
(trích đoạn từ câu 39 đến câu 144)